Nhà Nguyễn Tây-Sơn (từ năm 1778 đến 1802)

Nguyễn-Định-Vương nối ngôi còn bé (1765-1777),
Trương-Phúc-Loan ỷ-thế hoành-hành…
Trịnh, Lê lệ thuộc Nhà Thanh …
Tây-Sơn khởi-nghĩa trị-bình Bắc, Nam.

Bởi Chúa Trịnh mưu thâm gây loạn.
Vua Quang-Trung bao quản băng ngàn…
Ba phen đánh dẹp hiên-ngang,
Thanh-triều mất vía, Lê tàn từ đây (1789).

Quân Sĩ-Nghị một bầy thua chạy,
Chen qua sông nên gãy phù-kiều ;
Giặc Thanh thất-trận tiêu-điều,
Tướng lo tẩu thoát, quân liều thác trôi.

Quân Sầm-Đống đồng thời tan hết,
Gò Đống-Đa xác chết thành đồi.
Bắc, Nam chinh-phục yên rồi,
Anh-hùng áo vải lên ngôi trị-vì:

Huệ, Nhạc, Lữ ba kỳ chế-ngự,
Bắc, Trung, Nam mỗi xứ một người.
Quang-Trung (Nguyễn-Huệ) đồng thì,
An-dân, trị-quốc, phát-huy chí cường.

Người cương-quyết mở đường Bắc-tiến;
Còn sống thêm, giới-tuyến đến đâu?
Thời bình, người những lo âu,
Quốc-văn độc-lập mới hầu thoát-ly…

Vì lẽ đó nên chi huấn-luyện




---------------------------------------------
* Chú thích:
(108) Đình-Vương: con thứ 16 của Vũ-Vương mới 12 tuổi lên làm Chúa.
(109) Sĩ-Nghị: Tôn-Sĩ-Nghị
(110) Sĩ-Nghị: Tôn-Sĩ-Nghị
(111) Sầm-Nghi-Đống: Đóng quân ở Đống-đa bị quân ta vây đánh, thắt cổ chết, quân Tàu chết thây nằm ngổn- ngang máu chảy như thác nước. Những thây ấy gồm lại thành gò Đống-đa.
(112) Tao-loạn: Rối loạn
(113) Đất và ruộng đều được chia ra nhiều hạng để đánh thuế.
(114) Cái-thế: Cái khí-khái trùm cả một đời người, cả trong đời không ai địch nổi.
---------------------------------------------
---------------------------------------------

Comments:

---------------------------------------------